Con tàu bắt đầu chuyển động, chật kín bởi đủ mọi loại người
: từ những công nhân viên chức đến các cô cậu sinh viên trẻ. Ngồi cạnh cửa sổ
là một ông lão cùng người con trai tầm tuổi ba mươi. Gương mặt anh tràn ngập bởi
niềm ham thích khó tả: Anh thật sự bị kích động bởi cảnh sắc bên ngoài.
“ Bố ơi, nhìn này, những cái cây này như đang chuyển động,
thật là đẹp quá!!! “
Lối cư xử kiểu này của người con trai ba mươi tuổi khiến mọi
người thấy thật kỳ quặc. Người ta bắt đầu rì rầm nho nhỏ.
“Người kia trông như bị loạn trí…” Một người đàn ông thì
thào với vợ của mình.
Đột nhiên trời đổ cơn mưa, từng giọt từng giọt lặng lẽ rơi
xuống đầu các hành khách qua khung cửa mở rộng. Người con trai bao mươi tuổi đầy
hạnh phúc :
“Cha ơi, đẹp quá… Mưa đẹp quá…”
Một người phụ nữ phát cáu. Cơn mưa đang làm hỏng chiếc áo mới
của cô.
“Ông có thấy trời đang mưa không? Nếu con trai ông có vấn đề
thì nên đưa đi điều trị thần kinh chứ không phải ở đây để làm phiền người khác
nơi công cộng”
Người con trai giật mình quay lại, đôi mắt nãy vốn vui tươi
chợt như phủ một mảng sương mờ mịt.
Ông bố ngượng ngùng đôi chút rồi trả lời bằng giọng trầm trầm
:
“Chúng tôi đang trên đường từ bệnh viện trở về. Con trai tôi
vừa ra viện sáng nay. Nó bị mù bẩm sinh và mới được thay giác mạc. Cơn mưa…và mọi
thứ đều quá mới mẻ với nó. Xin mọi người thứ lỗi.”
Những thứ ta thấy hay cảm nhận đều chỉ bắt nguồn từ quan điểm
bản thân cho đến khi ta biết sự thật. Giống như một loài hoa, có thể là loa
kèn, thược dược, hướng dương, v..v.. , dù ta có biết tên cũng như màu sắc, mùi
vị,…, ta cũng chỉ “biết” nó qua chính cảm nhận chủ quan.
Một cái tên hay vẻ bề ngoài chẳng cho ta “hiểu” gì về bản chất
thật sự.
Ta sống với đôi mắt trời sinh, có mấy ai tự cho đó là món
quà? Ta chỉ sợ bẩn quần áo, có mấy khi để ý cơn mưa đẹp đẽ nhường nào?
Bởi ta chỉ để trong mắt những gì ta muốn…
Giá như, chỉ giá như thôi, ai cũng nhìn bằng đôi mắt như mới
được sinh ra lần đầu…
Trích: "hạt giống tâm hồn"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét